Gốc > Bài viết > Suy tư > Cảm xúc bất chợt >

Trái tim cô đơn!

                                

    Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó,người yêu có thể cô đơn ngay khi ở bên nhau.

    Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.

   Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng và thế giới ngoài xã hội. Thế giới tâm hồn sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. “ Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ ”. Vì thế, người ta có thể cô đơn giữa đám đông. Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu không có loài hoa người ta kiếm tìm. Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu không có cánh thư người ta đang chờ mong. Chỉ một cánh hoa của lòng thôi cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương. Chỉ một cánh thư thôi cũng đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm. Làm gì còn cô đơn nữa nếu đã có bắt gặp

                              

    Người ta cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ. Người ta có thể cô đơn vì không đến được với người khác. Người ta cũng có thể cô đơn vì người khác không muốn đến với mình. Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn. Khi tự mình không bước tới thì người ta cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa người ta vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, có khi u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa.

Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn.

Người ta đi tìm chân trời mới, lòng sao lại buồn, hay ta buồn cho ta, cho nỗi cô đơn giữa rừng người nơi thành thị náo nhiệt này ...

Cô đơn - cảm giác không thể gọi thành tên . một mình trên đường ... Dòng người vẫn đi, vẫn ồn ào ... Một mình ta lặng lẽ ... Vậy là cô đơn !!!

Cô đơn là khi một mình với biển ... Biển vẫn vậy ... Vẫn ồn ào ... Vẫn hôn lên bờ cát ... Tự nhiên thấy mình vô duyên lạ ...

Một mình với biển ... Thả bộ ... Trên mình khoác chiếc áo gió ... Mũ trùm kín đầu ... Mưa nhẹ phả vào mặt ... Buốt ... Lạnh .... Muốn có một vòng tay ai đó ôm mình ... Kéo mình vào lòng ... Biết mình cô đơn ...

Nhìn lại dấu chân trên cát chỉ có mình ...
Cô đơn là khi một mình lang thang trong mưa ... Một mình khóc, mong mưa xoá hết nước mắt để mai mình vững vàng hơn ...

Cô đơn khi một mình trong phòng ... Bản nhạc vẫn vang lên ... Muốn có ai đó gọi điện chỉ để nói một câu xin chào ... Muốn có một cái xiết tay thật chặt để biết mình không một mình, để biết mình không đơn độc.

Cô đơn là khi một mình nhìn hoàng hôn đang dần qua ... Muốn có ai đó để ôm vào lòng ...

Cô đơn là khi giáng sinh đến, ai cũng có người tay trong tay, hay một nhóm bạn vừa đi vừa nô đùa ... Nhớ noen trước mình cùng với xóm leo rào vào công viên để không mất tiền vé ... Giờ tay mình đâu ai nắm ...


Cô đơn để biết cảm ơn cuộc sống đã mang đến cho mình những người bạn ... Để mình không phải một mình trước biển, để có ai đó nắm tay mình thật chặt, để có ai đó gọi 3 giây chỉ để nói xin chào ... Để có những người bạn cùng đi chơi đêm noen lạnh giá ...

Năm mới sắp đến rồi chúc mọi người có bàn tay ai để nắm và có ai đó nắm tay mình. Chúc mọi ngưòi không thấy vô duyên khi biển hôn bờ cát.

                          
Chúc Mọi Người Vui Vẻ và Hạnh Phúc Bên Người Thân Trong Mùa Đông Này!!


Nhắn tin cho tác giả
Hồ Thị Thông @ 12:52 17/12/2010
Số lượt xem: 2164
Số lượt thích: 0 người
Avatar
Cô đơn để biết cảm ơn cuộc sống đã mang đến cho mình những người bạn ...
Avatar

...Cô đơn là giữa bộn bề cuộc sống, ta không tìm được bến lặng...
... Là giữa hơi ấm gia đình, ta không tìm được sự đồng cảm...
... Là trong vòng tay bạn bè, ta không tìm được sự sẻ chia...
... Là bên cạnh anh nhưng tim ta không tìm được rung cảm...
... Là bên những đứa bạn thân, ta không tìm được người trao gởi niềm tin...
... Là giữa nhịp sống hối hả vùn vụt trôi, ta không tìm được nhịp bước của đời ta...
... Là khi quay cuồng trong ào ạt message ta không tìm được một dòng chữ ngắn ngủi đang chờ mong...
... Là giữa cái nóng bức của phố thị đông người, ta không tìm được chút ấm áp của tình thương...
... Là giữa muôn ngàn cặp mắt chăm chú dõi theo, ta không bắt gặp được một ánh mắt chân tình...
... Là khi ngột ngạt trong sự quan tâm, ta chợt nhận ra không có một cử chỉ thật lòng...
... Là khi đứng trước ánh lửa rừng rực cháy, ta vẫn cảm thấy cái giá lạnh len lỏi vào tim...
... Là khi ta vấp ngã trên bước đường tấp nập, chợt nhận ra chẳng có một cánh tay...
... Là khi nước mắt chực trào ra, chẳng một chiếc khăn chìa đến...
... Là khi đã bật khóc, chẳng có trìu mến một bờ vai...
... Là khi có được vô vàng niềm vui, chợt nhận ra không có người chia sẻ...
... Là khi những nỗi buồn được “thốt ra”, chợt nhận thấy chẳng có một người “lắng nghe”....

 

Ghé thăm và chia sẻ... hy vọng nắng ấm mùa xuân sẽ khởi sắc tâm hồn!

 
Gửi ý kiến